Monday, November 30, 2009

About


Exercise is bliss.

And I'm soooo the last person I expected to be saying this.

I always put exercise in that category of pain, strain and feats of the insane. The word conjured long hours at the gym or Herculean efforts to beat my body into submission. Who wants to sign up for that, really?

I'm not an athlete, and never will be one. But in 2009, I decided that I had to change my couch-sittin' ways if I wanted to be healthy and happy. I started doing a little walking and running, which was more like mosey-ing. I entered a couple of races to stay motivated, and actually started to see some results.

Then I discovered biking.

Remember that feeling of flying down the street with the wind in your hair, when the world was just you, the bike and the road? Remember the power in your arm as you threw a football to your buddy, and the thump when you caught it again? Or how about running through a field, laughing, with the grass tickling your legs?

That's what exercise should be: the joy of using your body to get you where you want to go. Not spendy gear, a trendy diet plan or your optimal fat-burning zone.

When I got in touch with that powerful place, I couldn't wait for my next workout. Discipline and self-control pretty much became non-issues because I wanted to feel good more than I wanted the empty comfort of junk food. And a year later, I had lost almost 20 pounds even though most of my workouts only lasted 30 minutes or less.

This blog is dedicated to helping you find that place for yourself. I have no special secrets, no products to sell, no magical thinking. I'm just a regular person here to remind you that feeling good is what it's all about, and that feeling is only a few minutes away.

Here's to your bliss!



Meet the family. Me and Hot Husband/Enabler in back. In front, there's Dragon Boy, Monkey Boy and Tiger Boy. I love my dudes.

For more on me (aww . . .  shucks), go here

2 comments:

  1. Wow, that's a lot of men in your life!
    Happy cycling!

    ReplyDelete
    Replies
    1. trung, nghiêm nghị quát.

      Cái kia trên bầu trời, Mạnh Hà, lông mày cũng hơi hơi nhíu một cái, tựa hồ là nghĩ tới điều gì, sắc mặt cũng là có chút khó coi lên, trầm ngâm một lát, nhìn về phía Tiêu Viêm, trên mặt lập tức kiêng kị chi sắc, rồi sau đó chậm rãi nói: "Vị bằng hữu kia, ta nghĩ tới ta Thiên Cơ tông cái kia người, cũng bị ngươi giết a? Nếu là ta ra tay, ngươi còn có chiến thắng tỷ lệ sao?

      Còn nữa, dongtam
      game mu
      http://nhatroso.net/
      http://nhatroso.com/
      nhạc sàn
      tư vấn luật
      dịch vụ thành lập công ty trọn gói
      công ty luật
      tổng đài tư vấn pháp luật
      thành lập công ty
      http://we-cooking.com/
      chém gió
      trung tâm ngoại ngữngươi cùng Ngô Hạc tầm đó có chỗ ân oán, bất quá có lẽ hiện tại có lẽ đã đầy đủ, làm việc lưu một đường, ngày sau dễ nói chuyện, Ám Hắc Các tại Thiên Hàn thành có không ít bằng hữu, ngươi nếu là quá lời quá đáng, đưa tới chúng ta tam đại thế lực đồng thời ra tay, mặc dù ngươi có ngất trời chi lực, tiến sợ cũng tránh khỏi tử lộ, ngươi cứ nói đi? ." Mạnh Hà, lời mà nói..., cũng không tính quá mức lăng lệ ác liệt, có mềm có cứng, đồng thời còn có một ít uy hiếp, hiện tại đối với Tiêu Viêm, hắn đã không có nửa điểm khinh thường, liền thực lực mạnh hơn một

      Delete